Biểu diễn trực quan động trên máy tính là biểu diễn trực quan trong đó cho phép sử dụng các thao tác động lên các đối tượng trong biểu diễn. Với sự hỗ trợ của máy tính cùng các phần mềm hình học động, có thể thiết kế được các biểu diễn loại này để hỗ trợ học sinh kiến tạo tri thức toán. Thao tác động theo William Finzer (1998) có các đặc điểm sau đây:

  • Thao tác trực tiếp. Vẽ đồ thị hàm số f(x) rồi dựng một cát tuyến đi qua hai điểm M0M trên đồ thị. Bạn nắm lấy điểm M rồi kéo rê nó đến với điểm M0. Bạn sẽ nói “Tôi kéo rê điểm M” chứ không nói “Tôi kéo rê chấm tròn nhỏ này và nó sẽ làm thay đổi vị trí của điểm M”.
  • Chuyển động cập nhật liên tục. Các thay đổi được cập nhật liên tục trong suốt quá trình kéo rê. Các đối tượng toán học có trên màn hình vẫn liên kết trong một tổng thể tại mọi thời điểm. Chẳng hạn, nếu tính giá trị khoảng cách từ M tới M0 thì giá trị hiển thị trên màn hình này sẽ thay đổi tương ứng với vị trí của điểm M khi kéo rê.
  • Môi trường tối ưu cho các thao tác. Thực nghiệm của bạn chỉ liên quan đến những đối tượng mà bạn thao tác. Bạn khám phá chúng, làm việc với chúng. Giao diện của chương trình hầu như không gây ra tác động nào và bạn có thể tập trung làm thế nào để đạt được những mục đích toán học chứ không phải làm thế nào để điều khiển công nghệ.

Dựa trên ba đặc điểm này, việc sử dụng các biểu diễn trực quan động cần tạo cho học sinh có sự chủ động trong việc tìm ra và thực hiện các thao tác động trên biểu diễn. Hơn nữa, trong những điều kiện cho phép, giáo viên có thể cho học sinh tự thiết kế biểu diễn trực quan và dùng nó để tìm hiểu, khám phá kiến thức cũng như giải quyết vấn đề.

Đọc thêm ở bài viết: Thiết kế thiết bị dạy học sử dụng biểu diễn bội hỗ trợ học sinh khám phá kiến thức đạo hàm.

GD Star Rating
loading...
Biểu diễn trực quan động trên máy tính, 2.3 out of 5 based on 3 ratings

Bài viết nên xem thêm:

  1. Biểu diễn bội và vai trò của nó trong dạy học toán
  2. Phần mềm hình học động và ứng dụng trong dạy học toán
  3. Gieo súc sắc rất nhiều lần và thống kê kết quả
  4. Minh họa đạo hàm tại các điểm cực trị và định lý Fermat